Con người khi trẻ thường muốn vươn rộng, đi xa, làm việc "lớn". Khi đó không có giới hạn nào cả. Nhưng rồi thời gian trôi qua, tuổi trẻ trôi qua. Chẳng mấy chốc người ta về già. Sớm muộn, người ta nhận ra các giới hạn của mình như kiến thức, sức khỏe và thời gian. Sẽ đến lúc, người ta chỉ muốn được trở về nhà mình và sống lặng lẽ, bình an. Người ta mới hiểu ra rằng được như thế đã là may mắn lắm rồi. Người ta sẽ bình thản nhìn cuộc đời "hỗn loạn" ngoài kia. Có thể, người ta sẽ "thở dài" một chút, nhưng cảm thấy nhẹ nhõm rằng mình đã thoát khỏi cái "guồng máy vĩnh cửu" đó. Nó sẽ vẫn tiếp tục "quay" . Cuộc đời bao giờ chả thế ?
Nhật Ký Thiên Khê
Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình
Tổng số lượt xem trang
Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026
Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026
Bạn cần gì?
Công việc đời bạn đã xong chưa?
Mà sao bạn vẫn cứ "vấn vương" ?
Đời vẫn cứ trôi, đâu cần bạn?
Cái bạn cần là chính bạn thôi?
Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026
Ngày 9-5-1945
Viết gì đây hôm nay?
Ngày 9 tháng 5-2026
Ngày Nhân loại Chiến Thắng
Nhưng 25 triệu người đã ngã xuống
Người Nga, Belarus, Ucraina
Các dân tộc của Liên Xô
Đã chiến đấu và hy sinh
Cùng các nước Đồng Minh
Cứu loài người
Khỏi tai họa Phát Xít
Tội Ác lớn nhất
Lịch sử loài người
Thứ Tư, 6 tháng 5, 2026
Tại ai?
Mỗi người một điện thoại, ai cũng "bận bịu" nhìn vào màn hình còn tay thì "bấm bấm, vuốt vuốt" màn hình. Không ai nói chuyện với ai cả. Đó có phải là một cảnh đã quá quen thuộc với tất cả chúng ta không? Và người ta đã tìm ra kẻ có tội: Đó là cái điện thoại đi động! Có phải chúng ta luôn tìm cách đổ lỗi cho người khác không ? Khi không có ai để đổ lỗi - vì ai cũng "dán mắt" vào cái điện thoại của mình- thì tất nhiên, kẻ có tội là cái điện thoại. Khi bị "béo phì" thì đó là tại đồ ăn chế biến sẵn và nước ngọt nhiều đường. Bị ung thư là tại thuốc lá. Chết người do súng đạn là tại nhiều súng. Chết người do tại nạn giao thông là tại nhiều xe. Chết người do mà túy là tại mà túy. V.v. và v.v. Liệu có bao giờ chúng ta nhận ra rằng hầu như tất cả những vấn đề của xã hội loài người là do con người gây ra cả ? Có thể khi đó sẽ có thay đổi?
Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026
Chuyện xưa, chuyện nay
Cuộc chiến Mỹ - Iran vẫn chưa đến hồi kết. Nhưng có lẽ cả Mỹ và Iran đã hiểu ra vài điều. Mỹ có lẽ đang nhận ra rằng sức mạnh quân sự khổng lồ của mình cũng "chả làm gì được" Iran. Còn Iran chắc đã thấy rằng Mỹ cũng "không đáng sợ lắm". Sức mạnh không chỉ là súng đạn mà còn là địa lý. Các nước Vùng Vịnh "hàng xóm" của Iran có vẻ đã nhận ra rằng không thể trông cậy mãi vào "ô dù" an ninh của Mỹ và đã đến lúc phải tìm cách tự bảo vệ mình. Nhất là phải hành xử thế nào để có thể được yên ổn và tiếp tục sống giàu có bên cạnh một người láng giềng "sát vách", hùng mạnh và không mấy thiện cảm với họ. Nói rộng hơn thì cả các nước đồng minh NATO châu Âu cũng "rục rịch" tìm lối đi mới trước một khả năng tương tự. Thế giới đang thay đổi ngay trước mắt chúng ta. Có phải vẫn là câu chuyện cổ xưa " bán anh em xa, mua láng giềng gần"?