Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2026

Lịch sử có đang lặp lại?

Vào năm 1969, chiến tranh Việt Nam đang ở đỉnh cao - với nửa triệu bình sĩ Mỹ tham chiến ở Việt Nam. Trước đó, viên tướng chỉ huy không quân Mỹ tuyên bố là sẽ "ném bom cho Việt Nam trở lại thời kỳ đồ đá" ! Để thực hiện tuyên bố đó, Mỹ đã dùng lực lượng không quân hùng hậu nhất thế giới, bao gồm cả không quân chiến lược B-52 để bắn phá Việt Nam. Mỹ đã tính rằng lượng bom ném xuống Việt Nam còn nhiều hơn cả số lượng đã ném xuống Đức Quốc xã trong chiến tranh thế giới thứ hai. Cùng năm đó, tàu vũ trụ Apollo của Mỹ đổ bộ xuống Mặt Trăng. Năm 1973, Mỹ phải rút quân khỏi Việt Nam. Nhưng 58 000 quân nhân Mỹ đã chết trận. Tên của họ được khắc trên "Bức tường Việt Nam" ở Washington. Còn bây giờ, lịch sử dường như đang lặp lại. Mỹ vừa mới phóng thành công tàu vũ trụ Orion. Nó đang trên đường đi và dự kiến sẽ đổ bộ xuống Mặt Trăng. Cùng lúc này, Mỹ đang tiến hành chiến tranh ở Iran. Tổng thống Mỹ cũng vừa tuyên bố rằng sẽ "ném bom cho Iran trở lại thời kỳ đồ đá". Mỹ cũng lại cho B-52 ném bom Iran. Tàu Orion chắc là sẽ xuống Mặt Trăng rồi quay về. Nhưng bao nhiêu lính Mỹ sẽ tham chiến trên đất Iran? Bao nhiêu người sẽ không bao giờ trở về? Mỹ có sẽ thất bại ở Iran không? Sẽ lại có thêm một"Bức tường Iran" ở Mỹ không? Kịch bản Việt Nam có vẻ như đang lặp lại? Mà sao lại giống đến thế? Vậy sẽ là điều tất yếu nếu cái kết của "câu chuyện Iran" sẽ là thảm bại của Mỹ?

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

Ai đang ở tuyến đầu chống đế quốc Mỹ?

Nếu nói theo kiểu thời còn chiến tranh Việt Nam thì hiện nay chỉ còn bốn nước đang ở trên "tuyến đầu chống Mỹ". Đó là Venezuela, Cuba, Bắc Triều Tiên và Iran. Venezuela trong suốt mấy chục năm từ thời cố tổng thống Chavez đã đứng vững được nhờ có nhiều dầu mỏ. Nhưng rồi kinh tế vẫn suy sụp, lạm phát phi mã, đời sống cực kỳ khó khăn. Đúng lúc đó, Mỹ đột nhập chớp nhoáng, "bắt cóc" tổng thống Maduro. Thế là Venezuela sụp đổ. Cuba chống chọi "kiên cường và hiên ngang" suốt gần bảy chục năm qua, ngay bên cạnh Mỹ. Sau khi Liên Xô sụp đổ năm 1991, Cuba rơi vào tình cảnh rất khó khăn. Tuy nhiên, Cuba vẫn đứng vững nhờ sự hỗ trợ mạnh mẽ của Venezuela. Sau khi Venezuela sụp đổ, có thể nói Cuba rơi vào tình trạng "thoi thóp" vì không có dầu và nhiên liệu. Toàn quốc mất điện. Phần lớn máy móc và xe cộ không thể hoạt động. Mới có tin là một tàu dầu của Nga có thể đã đến được Cuba. Có hai tàu viện trợ của Mexico cũng đang đến. Liệu những hàng viện trợ ít ỏi này có cứu được cả một quốc gia nhiều triệu người đang kiệt quệ không? Có tin là Cuba muốn "đàm phán" với Mỹ? Có vẻ như Mỹ không tỏ ra "mặn mà" lắm với việc đó ? Liệu Mỹ có đang để mặc cho"con tàu Cuba" tự chìm dần không ? Bắc Triều Tiên thì quả là một trường hợp đặc biệt. Chống Mỹ suốt từ 1950, đến nay đã gần 80 năm, nước nhỏ bé, nghèo, bị cô lập mà gia đình họ Kim vẫn không hề nao núng. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng có lẽ có một điều cốt lõi làm cho Bắc Triều Tiên nhỏ nhưng không ai dám coi thường. Đó là vũ khí hạt nhân. Họ thường xuyên nhắc nhở thế giới bằng cách nhiều lần thử vũ khí hạt nhân trước đây và gần đây là liên tục phóng tên lửa đạn đạo. Họ tuyên bố không úp mở rằng nếu Mỹ tấn công, họ sẽ đánh lại bằng tên lửa mang đầu đạn hạt nhân mà nay nhiều chuyên gia cho rằng chúng đã có thể bay đến tận nước Mỹ. Trụ cột chống Mỹ cuối cùng là Iran - vốn từng là một đồng minh của Mỹ. Nhưng rồi xảy ra cuộc cách mạng Hồi giáo năm 1979. Iran quyết liệt chống Mỹ và Israel từ đó đến nay. Dù cũng có những sự hỗ trợ từ các nước như Nga và Trung Quốc, Iran thực sự là một cường quốc khu vực. Diện tích rộng lớn và địa hình hiểm trở làm cho Iran thành như một "pháo đài bất khả xâm phạm". Với hơn 90 triệu người và nguồn dầu mỏ dồi dào, Iran là một nền kinh tế lớn. Trong nhiều năm qua, Iran đã kịp phát triển một kho khổng lồ tên lửa các loại để tự vệ. Liệu Iran đã có vũ khí hạt nhân hay chưa là điều có vẻ còn bí ẩn. Nhưng vũ khí mạnh mẽ nhất của Iran lại là vị trí địa lý án ngữ eo biển Hormuz. Nếu coi thế giới là một cơ thể thì eo biển này là một động mạch chủ với 20 % lượng "máu" nuôi "cơ thể" ấy chảy qua. Và Iran có thể "bóp nghẹt" cái mạch máu ấy mà không chắc Mỹ có thể làm được gì để ngăn cản. Một số nhà bình luận chính trị cho rằng Mỹ đã bị Israel lôi kéo vào cuộc chiến tranh với Iran   từ ngày 28-2-2026. Mỹ dường như đã bị thuyết phục bởi Israel rằng có thể "hạ gục" Iran dễ dàng và nhanh chóng như với Venezuela. Có vẻ như Mỹ đã nhận ra sai lầm chiến lược đó. Nhưng bây giờ Mỹ đã rơi vào thế "tiến thoái lưỡng nan". Có vẻ như Mỹ đã sa vào một "đầm lầy" khổng lồ, càng "giẫy giụa" lại càng bị lún sâu hơn? Mới có tin rằng Mỹ đang cân nhắc ý định "đơn phương rút lui"? Nhưng đâu có "ngon ăn" thế? Bỗng dưng đến đốt nhà người ta rồi lại định bỏ chạy ư? Kẻ cướp lưu manh đó nhất định phải bị "ăn đòn" và đền bù thiệt hại. Giờ đây câu hỏi lớn là: Liệu vị tổng thống Mỹ đương nhiệm - ông Trump - có sẽ "chết đuối" trong cái"đầm lầy Iran" không?

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2026

No Kings ?

Cách đây hơn hai trăm năm, Abraham Lincoln, một trong những vị tổng thống đầu tiên của nước Mỹ có nói về nguyên tắc cơ bản của chính quyền là nó phải là "của dân, do dân và vì dân". Có thể hiểu là nguyên tắc này đối lập với các chế độ hồi đó - và vẫn còn khá nhiều thời nay - nơi mà vua không phải do dân bầu ra nhưng lại có quyền quyết định tất cả mọi việc theo ý mình. Tên của Abraham Lincoln được đặt cho một trong những tàu sân bay lớn và hiện đại nhất của Mỹ. Con tàu đó đang hoạt động ở Vùng Vịnh trong cuộc chiến tranh của Mỹ và Israel bắt đầu ngày 28-2-2026 chống lại Iran. Cuộc chiến tranh này mới chỉ kéo dài được một tháng mà đã có những tác động nghiêm trọng không chỉ cho Iran, Mỹ, Israel và các nước xuất khẩu dầu mỏ vùng Vịnh mà còn ảnh hưởng xấu đến toàn thế giới do giá dầu tăng. Thế nhưng Mỹ và Israel vẫn tiếp tục "đổ thêm dầu vào lửa" . Cuộc chiến vẫn "leo thang" và ngày càng nguy hiểm hơn. Có vẻ như Mỹ và Israel quyết tâm "hủy diệt" Iran, còn Iran thì sẽ chiến đấu đến cùng vì sự sống còn của mình. Cuộc chiến này có được sự ủng hộ của nhân dân Mỹ không? Không chờ đến lúc hàng ngàn lính Mỹ sẽ "trở về trong những quan tài phủ cờ sao và vạch", hàng triệu người Mỹ ở khắp 50 bang đã xuống đường để phản đối. Họ mang theo nhiều biểu ngữ trong đó nhiều nhất là dòng chữ "No Kings!" - tạm dịch ý là "hãy nói Không với Vua". Tại sao? Có phải vì hàng triệu người Mỹ đã nhận ra rằng vị tổng thống đương nhiệm và chính quyền của ông ta đã không còn tuân thủ nguyên tắc "của dân, do dân vì dân" do Abraham Lincoln đề ra từ thời lập quốc. Họ có nhiều quyết định độc đoán đi ngược "lòng dân"mà đỉnh điểm là cuộc chiến tranh tàn khốc với Iran đang diễn ra. Họ đang dùng "Abraham Lincoln" để xâm lược Iran, phục vụ cho mục đích bành trướng và bá quyền của đế quốc Mỹ. Một số nhà bình luận chính trị đã gọi Iran là Vietnam 2.0. Có phải Mỹ đang lặp lại một cuộc chiến tranh Việt Nam mới? Và như ở Việt Nam, Mỹ sẽ thất bại? Và sẽ nhanh chóng hơn ở Việt Nam?

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2026

Bạn có may mắn không?

Bạn có thấy rằng chúng ta đang ở trong một "thiên hạ đại loạn" không ? Bạn có nghĩ rằng có được một góc nhỏ bình yên trong cái thế giới đó là may mắn lắm rồi không?

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2026

Cái gì đang diễn ra?

Có lẽ bạn không cần phải đến thư viện, lục lọi những quyển sách ố vàng bám bụi để hình dung ra lịch sử nữa ? Có phải nó đang diễn ra trước mắt chúng ta? Có phải chủ nghĩa đế quốc vẫn đang hoành hành trên khắp thế giới? Vẫn hung hăng, tham lam và tàn bạo như xưa? Có phải vẫn luôn có những nước nhỏ hơn nhưng dũng cảm chống lại sự bành trướng đế quốc đó? Có phải đã mấy năm nay, đó là Ucraina? Và bây giờ là Iran? Không ai đoán được tương lai. Nhưng có thể là, thế giới đang trải qua những thay đổi lớn? Và sẽ không còn như xưa nữa?