Người Việt xưa có câu: "Sông có khúc, người có lúc". Có lẽ câu đó có ý rằng cuộc đời người ta cũng như dòng sông. Thường thì nó chảy bình lặng, êm đềm, có lúc còn đầy thơ mộng. Nhưng rồi có lúc sóng gió nổi lên, nước chảy dữ dội, tràn bờ, gây ngập lụt, nhấn chìm nhà cửa, ruộng vườn. Hung dữ là thế, nhưng rồi nước lại rút đi, dòng sông lại hiền hòa như xưa. Cuộc sống cũng theo đó mà trở lại nhịp điệu bình thường. Lão Tử từ thời cổ đại ở Trung Quốc đã chủ trương một lối sống gọi là "Vô vi". Đó không phải là "không làm gì cả". Đó là sống tự nhiên, thuận theo Trời Đất, thuận theo dòng chảy của cuộc đời. Bất kể điều gì xảy ra thì "sông sẽ có khúc, người sẽ có lúc" .
Nhật Ký Thiên Khê
Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình
Tổng số lượt xem trang
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2026
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026
Một điều bí mật
Con người hay "nhân cách hóa" mọi thứ, có lẽ là để cho dễ hiểu, đỡ sợ và hợp với suy nghĩ của mình. Trời là người Cha lớn, ở trên cao, nhìn rộng, biết hết, có sức mạnh vô biên, nhân từ và nghiêm khắc. Đất là người Mẹ hiền, nuôi dưỡng và yêu thương tất cả. Ấy là chúng ta nghĩ như thế và mong muốn như thế. Trời Đất đúng là có hành xử như thế, ít nhất là có một phần sự thật. Nhưng Trời Đất vận hành theo những quy luật thiên nhiên, vô cảm, vô hồn mà chúng ta có lẽ chỉ hiểu được một tí chút. Trời Đất "để mặc" cho người già tàn lụi đi mà có vẻ như không chút thương tiếc. Con cháu còn trẻ thường có lẽ có lẽ chỉ quan tâm đến cuộc sống của chúng. Có lẽ đó cũng là một trong những "quy luật thiên nhiên" ? Người già nên hiểu và chấp nhận. Hãy cố gắng sống nốt cuộc đời của mình. Nên bớt kêu ca phàn nàn về sức khỏe của mình và sự "thiếu quan tâm" của con cháu. Có phải đó là cách mà Trời Đất vận hành ? Hãy bình thản mà chờ đợi cái "đồng hồ đếm ngược" của Trời Đất cho đến giây cuối cùng? Đó chỉ là sự kết thúc của một cuộc sống ? Hay đó cũng là sự khởi đầu của một cuộc sống mới khác? Đó có phải là điều bí mật thú vị mà Trời Đất không tiết lộ cho con người biết?
Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2026
Trách ai?
Bạn biết về con người rồi? Sinh ra, lớn lên, già đi, rồi chết. Trong khoảng thời gian đó có đủ thứ thay đổi về hình thức, sức khỏe, tính tình, v.v. Bạn không biết tại sao, không thể thay đổi, phải chấp nhận và cố gắng sống với tình trạng đó. Bạn có thấy Trái Đất cũng "na ná" như vậy không? Nó đã vào tuổi "trung niên" và tình trạng sức khỏe bắt đầu "có vấn đề"? Xưa nay, mùa hè châu Âu vốn là mơ ước của người Việt. Thời tiết mát mẻ, khô ráo. Bầu trời xanh thẳm.Cây cỏ rực rỡ xanh tươi. Cả ngày ai cũng chỉ muốn ở ngoài trời để hưởng thụ cái món quà tuyệt vời đó của Trời Đất. Thế nhưng, chẳng có gì là mãi mãi ? Năm nay, bỗng nhiên châu Âu nóng khủng khiếp. Nhiệt độ ở nhiều nơi lên gần 40 độ C, có một số nơi còn vượt qua mốc đó. Trong nhiều thế kỷ, người châu Âu chỉ phải lo chống lại cái lạnh mùa Đông. Còn mùa Hè là thời gian họ mong đợi nhất. Năm nay, họ đang phải đối mặt với một cái nóng như ở những nơi nóng nhất như Trung Đông hay Ấn Độ. Mà họ lại không có những phương tiện làm mát cơ bản nhất như điều hòa nhiệt độ, thậm chí là quạt máy. Rất trớ trêu là cái cảnh dân Pháp phải tranh nhau mua quạt máy. Hậu quả là đã có khoảng 10 ngàn người chết do không chịu nổi cái nóng. Có lẽ đấy mới chỉ là "nhức đầu xổ mũi" sơ sơ của Trái Đất. Sẽ có băng tan, nước biển dâng, lụt lội, bão táp, sóng thần ngày càng nhiều và càng lớn ? Kinh Cựu ước có chuyện Trời thấy con người quá "hư đốn" nên đã làm ra mưa lụt lớn để hủy diệt hết và "làm lại từ đầu". Có phải là loài người ngày nay cũng đã quá hư hỏng không? Nếu không thì chiến tranh liên miên làm hàng triệu người chết, một số ít quá giàu có trong khi hàng tỷ người thậm chí không có đủ nước sạch cho nhu cầu cơ bản hàng ngày thì gọi là cái gì? Nếu Trời lại quyết định " làm lại từ đầu" một lần nữa thì chúng ta chỉ còn cách tự trách mình thôi?
Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2026
Góc bình yên
Gỡ mãi, gỡ hoài vẫn chẳng ra
Hỗn loạn là bản chất của chúng ta?
Sống trong hỗn loạn, đời là thế?
Một góc bình yên, đã đủ chưa?
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2026
Đừng bao giờ?
Tiếng Anh có câu " Never say never" - tạm dịch ý là " Đừng bao giờ nói đừng bao giờ". Nghe thì có vẻ hơi "triết lý" đấy. Nhưng thực ra, nó lại rất gần với chữ "vô thường" của Phật. Vạn sự biến đổi không ngừng. Không có gì là mãi mãi, là bất biến cả. Khi người ta cảm thấy vô vọng và chấp nhận "đầu hàng" một "số phận" hẩm hiu nào đó thì có khi "phép màu" lại bỗng nhiên hiện ra. Cho nên, đúng là "đừng bao giờ nói đừng bao giờ" ?