Kẻ nào hay làm phiền bạn ?
Cả ngày lẫn đêm ?
Không cho bạn được yên ?
Hãy nhìn vào gương
Bạn thấy rõ chưa?
Chính hắn!
Hãy tự mình là ngọn đèn cho chính mình
Kẻ nào hay làm phiền bạn ?
Cả ngày lẫn đêm ?
Không cho bạn được yên ?
Hãy nhìn vào gương
Bạn thấy rõ chưa?
Chính hắn!
Đầu óc chúng ta hẹp làm sao ?
Con ếch đáy giếng nhìn trời cao ?
Cứ tưởng là mình hay mình giỏi ?
"Sứ mệnh" của mình thật lớn lao ?
Được mất ở đời là cái chi ?
Khi "mất" cái này, "được" cái kia?
Ta khổ vì chỉ nhìn thấy "mất" ?
Chung quy cộng lại cũng như nhau?
Con người khi trẻ thường muốn vươn rộng, đi xa, làm việc "lớn". Khi đó không có giới hạn nào cả. Nhưng rồi thời gian trôi qua, tuổi trẻ trôi qua. Chẳng mấy chốc người ta về già. Sớm muộn, người ta nhận ra các giới hạn của mình như kiến thức, sức khỏe và thời gian. Sẽ đến lúc, người ta chỉ muốn được trở về nhà mình và sống lặng lẽ, bình an. Người ta mới hiểu ra rằng được như thế đã là may mắn lắm rồi. Người ta sẽ bình thản nhìn cuộc đời "hỗn loạn" ngoài kia. Có thể, người ta sẽ "thở dài" một chút, nhưng cảm thấy nhẹ nhõm rằng mình đã thoát khỏi cái "guồng máy vĩnh cửu" đó. Nó sẽ vẫn tiếp tục "quay" . Cuộc đời bao giờ chả thế ?
Công việc đời bạn đã xong chưa?
Mà sao bạn vẫn cứ "vấn vương" ?
Đời vẫn cứ trôi, đâu cần bạn?
Cái bạn cần là chính bạn thôi?