Tổng số lượt xem trang

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2026

Hãy vui sống

Thế giới vẫn còn bàng hoàng và có lẽ chưa hiểu rõ những gì đã xảy ra gần đây ở một vùng núi Himalaya trên biên giới Nepal - Trung Quốc. Sáng hôm đó, ở một cửa khẩu biên giới ở độ cao gần 2000m, mọi việc vẫn diễn ra bình thường. Những chiếc xe tải đang qua lại biên giới. Những cửa hàng vẫn bận rộn với khách hàng người địa phương và rất nhiều khách du lịch từ nhiều nơi trên thế giới. Họ đến đây để hành hương tới những địa điểm linh thiêng trên núi Himalaya. Cách đó không xa, công nhân vẫn bận rộn trên công trường xây dựng một nhà máy thủy điện. Thời tiết rất đẹp. Nhưng đột nhiên, người ta nghe thấy những tiếng động lớn như thác đổ và núi lở. Chưa ai kịp hiểu điều gì đang xảy ra thì bầu trời như đổ sập xuống. Tất cả bị vùi lấp và cuốn theo một dòng thác khổng lồ của bùn đất đặc quánh lẫn đất đá giống như vữa bê-tông ào ạt đổ xuống từ trên cao. Trong vòng có ít phút, thiệt hại mà dòng thác đó gây ra thật khủng khiếp. Con số sơ bộ là đã có 500 người thiệt mạng và 2000 người mất tích. Nhiều nhà cửa và công trình bên thung lũng mà dòng thác bùn đá đổ xuống từ độ cao 5000m với vận tốc 150 km giờ đi qua bị phá hủy hoàn toàn. Khoảng 10000 người không còn nhà ở nữa. Các con số thiệt hại vẫn tăng lên từng giờ. Nguyên nhân của thảm họa này được xác định sơ bộ là do một khối băng khổng lồ ở độ cao 5000m bị bong khỏi núi và lăn xuống theo khe núi có độ dốc lớn. Ở đây chỉ mô tả sơ lược sự việc thôi. Một bài học ở đây là dù bạn là ai và ở đâu thì tại họa vẫn luôn rình rập và có thể "đổ ập" xuống bất kỳ lúc nào. Không ai có thể biết trước và phòng tránh được. Vậy có nên cứ tiếp tục khó chịu và bực bội với bao nhiêu là những điều "vặt vãnh" hàng ngày không? Hay là hãy luôn vui vẻ mà sống? Đơn giản là bạn không thể biết được là vài phút nữa, có thể bạn sẽ nằm dưới đáy một con sông bùn và đá như những nạn nhân ở vùng núi Himalaya kia. Hay là bất cứ một tai nạn nào thì cũng có gì khác ?

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026

Đời là gì?

Cuộc đời là gì? Nó có phải là "làn khói trắng trên những cây táo đang nở hoa" kia, như câu thơ của Exenhin, hay như "giọt sương sớm long lanh trên lá sen", như một câu ngạn ngữ cổ Ấn Độ? Đời người đẹp là thế mà mong manh ngắn ngủi là thế. Như làn khói trắng kia, nó sẽ bay đi khi hoa táo héo tàn. Như giọt sương kia, nó sẽ biến mất khi nắng lên hay khi lá sen khẽ rung rinh trong một làn gió nhẹ. Nói như người Pháp thì:  C'est la Vie! Đời là thế thôi!

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2026

Văn ôn, võ luyện

 Kiến thức của bạn không tồi đâu. Nhưng tại sao bạn lại cảm thấy mình biết rất ít? Có lẽ là vì những thứ bạn học được trước kia bị đem cất vào "kho". Chúng bị "phủ bụi" và như bị quên lãng. Đến khi bạn lục lọi trong cái "kho" của mình và tìm thấy chúng thì chúng gần như là mới. Cho nên người xưa có câu "văn ôn, võ luyện" là thế. Bởi nếu không thường xuyên ôn luyên những kiến thức và kỹ năng "đã biết", rất có thể chúng sẽ không còn là "của bạn" nữa.




Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2026

Chân lý

Chân lý tuyệt đối có lẽ chỉ có trong khoa học tự nhiên. Mà cũng chưa chắc?

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Cát bụi

"Sống trong cát, chết vùi trong cát"

Đó là một câu thơ của Tố Hữu về cuộc đời mẹ Tơm, một người phụ nữ Việt Nam bình dị. Nói rộng ra và không đi vào phân tích bài thơ này thì nghĩ cho cùng, cuộc đời của con người đều thế cả ? Vẫn có hàng tỷ người mà cuộc đời không khác gì mẹ Tơm. Ngày cả khi người ta không phải sống ở một vùng sa mạc khô cằn nóng bức như bà mẹ kia mà là một nơi đầy đủ tiện nghi vật chất hiện đại, nhưng có chắc là người ta không phải chịu những vùi dập của sóng gió và cát bụi cuộc đời không? Thế rồi khi chết thì có thể người ta không phải nằm dưới cát như bà mẹ kia, nhưng "nằm" ở đâu đi nữa thì có gì khác? Cho nên, có phải chúng ta đều là những "mẹ Tơm" cả?