Trong những ngày này, lãnh đạo Bắc Triều Tiên hẳn là phải theo dõi rất sát những gì đang xảy ra ở Trung Đông, đặc biệt là cách Iran đáp trả lại cuộc tấn công của Mỹ và Israel. Không thể biết họ nghĩ gì. Tuy nhiên, nếu đặt mình vào vị trí họ, có lẽ có thể đoán ra vài điều:
# Không thể tin Mỹ - hay các nước "thù địch" khác điều gì. Hôm nay còn đang ngồi bàn đàm phán, hôm sau đã ào ạt tấn công.
#Không có đồng minh hay bạn bè nào cứu mình trong những lúc hiểm nghèo nhất.
#Kẻ thù có thể làm bất cứ điều gì - bắt cóc , ám sát lãnh đạo tối cao hay ném bom trường học - miễn là làm cho đối phương mất tình thần và chịu thua.
#Chẳng có "pháp luật quốc tế" nào ngăn được đế quốc.
#Quân xâm lược chỉ dừng lại khi bị đánh đau và chịu tổn thất lớn.
#Tinh thần đoàn kết và ý chí chiến đấu kiên cường, cộng với những vũ khí cần thiết thì mới bảo vệ được đất nước.
#Vũ khí hạt nhân và tên lửa là vấn đề sống còn của đất nước.
A, có phải đó là gần chính xác những bài học "xương máu" của Việt Nam trong hàng chục năm trước không ?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét