Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 13 tháng 3, 2013

Lão Tử





Lão Tử - tiếng Hán có nghĩa là “ông thầy già”có lẽ là một người cô độc lắm, bởi ngay đến tên ông là gì cũng chẳng ai biết nên mới đành gọi như vậy. Tương truyền ông sống vào khoảng 500 năm trước Công Nguyên ở Trung Quốc. Cuộc đời ông như thế nào cũng chẳng ai biết, bởi có lẽ lúc sinh thời ông rất ít giao tiếp. Có lẽ ông đã sống ẩn dật đâu đó ở một nơi núi cao hẻo lánh. Hẳn ông đã lặng ngắm Trời Đất, cỏ cây, loài người và ghi những suy nghĩ của mình vào một cuốn sách nhỏ có tựa đề là Đạo Đức Kinh. Rồi ông để đấy và bỏ đi đâu không ai biết. Những điều mà lúc sinh thời ông chẳng thể nói với ai cả - có lẽ bởi chúng vượt quá xa cái tầm suy nghĩ của con người lúc đó, và có lẽ những người “bình thường và khôn ngoan” lúc đó - cũng như phần lớn chúng ta bây giờ - ai mà lại nghe một ông già vô danh, cô độc và lẩn thẩn. Những nhà tư tưởng lớn đời sau và ngày nay cho rằng cuốn sách nhỏ đó chứa đựng những gì sâu sắc và thông thái nhất của loài người.   

Có một vật hỗn độn mà thành trước cả trời đất. Nó yên lặng, vô hình, đứng một mình mà không thay đổi vĩnh cửu, vân hành khắp vũ trụ không ngừng, có thể coi nó là mẹ của vạn vật trong thiên hạ. Ta không biết tên nó là gì, tạm đặt tên cho nó là "đạo".

Đạo trời không tranh mà khéo thắng, không nói mà khéo đáp, không gọi mà vạn vật tự tới, bình thản vô tâm mà khéo mưu tính mọi việc.


Lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt.

Lời nói chân thật thì không hoa mỹ, lời nói hoa mỹ thì không chân thật.


Người thiện thì không cần phải biện giải, người nào phải biện giải cho mình là người "không thiện".

Người biết thì không nói, người nói là người không biết.

Người ta sinh ra thì mềm yếu mà khi chết thì cứng đơ. Thảo mộc sinh ra thì mềm dịu mà khi chết đi thì lại khô cứng.



Cho nên cứng mạnh là cùng loài với chết, mềm yếu là cùng loài với sống. Vì vậy binh mạnh thì không thắng, cây cứng thì bị chặt. Cứng mạnh thì phải ở dưới, mềm yếu lại được ở trên.

Mạnh mẽ về dám làm thì chết, mạnh mẽ về không dám làm thì sống. Hai cái đó cùng là mạnh mẽ, mà một cái thì được lợi, một cái lại bị hại; ai mà biết được tại sao trời lại ghét cái đó?

Người nào hứa một cách dễ dàng quá thì khó tin được, người nào cho việc gì cũng dễ làm thì sẽ gặp nhiều cái khó. Cho nên người hiểu đạo coi việc gì cũng khó mà rốt cuộc không gặp cái gì khó.


Cái gì an định thì dễ nắm, giòn thì dễ vỡ, nhỏ thì dễ phân tán. Ngăn ngừa sự tình từ khi chưa manh nha, trị loạn từ khi chưa thành hình.

Cây lớn một ôm, khởi sinh từ một cái mầm nhỏ; đài cao chín tầng khởi đầu từ một sọt đất, đi xa ngàn dặm bắt đầu từ một bước chân.



Người ta làm việc, thường gần tới lúc thành công thì lại thất bại, vì không cẩn thận như lúc ban đầu, dè sau như trước thì không hỏng việc.

Người hiểu đạo trị thiên hạ theo chính sách vô vi, giữ thái độ điềm đạm.


Xem cái nhỏ cũng như cái lớn, cái ít như nhiều, lấy đức báo oán.

Giải quyết việc khó từ khi còn dễ, thực hành việc lớn từ khi còn nhỏ. Cho nên thánh nhân trước sau không làm việc gì lớn mà thực hiện được việc lớn.

Đạo lớn bị bỏ rồi mới có nhân nghĩa, mưu trí xuất hiện rồi mới có trá ngụy, gia đình bất hòa rồi mới sinh ra hiếu từ, nước nhà rối loạn rồi mới có tôi trung.

Trời đất bất nhân, coi vạn vật như chó rơm; thánh nhân bất nhân, coi trăm họ như chó rơm.



Càng nói nhiều lại càng khốn cùng, không bằng giữ sự hư tĩnh.

Muốn cho vật gì thu rút lại thì tất hãy mở rộng nó ra đã. Muốn cho ai yếu đi thì tất hãy làm cho họ mạnh lên đã. Muốn phế bỏ ai thì tất hãy đề cử họ lên đã. Muốn cướp lấy vật gì thì tất hãy cho đã. Hiểu như vậy là sâu kín mà sáng suốt. Vì nhu nhược thắng được cương cường.

Ngũ sắc làm cho người ta mờ mắt; ngũ âm làm cho người ta ù tai; ngũ vị làm cho người ta tê lưỡi, ngựa săn bắn làm cho lòng người ta mê muội, vàng bạc làm cho hành vi người ta đồi bại. Cho nên bậc đắc đạo cầu no bụng mà không cầu vui mắt, bỏ cái xa xỉ, đa dục mà chọn cái chất phác, vô dục. Bậc đắc đạo bận áo vải thô mà ôm ngọc quý trong lòng.

Trời đất trường cửu. Sở dĩ trời đất trường cửu được là vì không sống riêng cho mình, nên mới trường sinh được.



Vì vậy thánh nhân đặt thân mình ở sau mà thân lại được ở trước, đặt thân mình ra ngoài mà thân mới còn được. Như vậy chẳng phải vì thánh nhân không tự tư mà thành được việc riêng của mình ư ?

Không trọng người hiền để dân không tranh, không quý của hiếm để dân không trộm cắp, không phô bày cái gì gợi ham muốn, để lòng dân không loạn.



Chính trị của thánh nhân là làm cho dân lòng thì hư tĩnh, bụng thì no, không ham muốn, không tranh giành, khiến cho dân không biết, không muốn mà bọn mưu trí thì không dám hành động. Theo chính sách vô vi thì mọi việc đều trị.

Không học thì không phải lo. Càng theo học thì mỗi ngày dục vọng, "hữu vi" càng tăng, theo đạo thì mỗi ngày dục vọng càng giảm, vô vi càng tăng.

Vì nhân ái mà sinh ra dũng cảm, vì không dám đứng trước thiên hạ mà làm chủ được thiên hạ.
 

Trời muốn cứu ai thì cho người đó lòng nhân ái để tự bảo vệ, lấy lòng nhân ái mà giúp người đó.

Người sáng suốt nghe đạo thì gắng sức mà thi hành, người bình thường nghe đạo thì nửa tin nửa ngờ, người tăm tối nghe đạo thì cười rộ. Nếu không cười thì đạo đâu còn là đạo nữa?

Nước là vật cực mềm mà lại thắng được vật cực cứng là đá. Nó luôn tìm chỗ thấp mà tới, ngày đêm chảy không ngừng, bốc lên thì thành mưa, chảy xuống thì thành sông, thấm vào lòng đất để nuôi vạn vật. Tự nó không ngừng biến đổi, lại sinh ra mọi loài. Nó không tranh với ai, lựa chỗ thấp mà tới, gặp cái gì cản thì nó uốn khúc mà tránh đi, cho nên đâu nó cũng tới được.

Vàng ngọc đầy nhà, làm sao mà giữ nổi ? Giàu sang mà kiêu căng là tự rước họa vào thân.

Ba mươi nan hoa cùng qui vào một cái bánh xe, nhưng chính nhờ khoảng trống không trong cái bánh mà xe mới dùng được. Nhồi đất sét để làm chén bát, nhưng chính nhờ cái khoảng trống không ở trong mà chén bát mới dùng được. Đục cửa, cửa sổ để làm nhà, chính nhờ cái trống không đó mà nhà mới dùng được.
Vậy ta tưởng cái "có" có lợi cho ta mà thực ra cái "không" mới làm cho cái "có" hữu ích.

Kẻ tự biểu hiện mình thì không bao giờ chói lọi, kẻ tự kể công thì không có công, kẻ tự phụ thì chẳng khuyên bảo được ai.

Hồn nhiên, vô tư, vô dục như đứa trẻ mới sinh là có đức dày, ai cũng yêu quý.


Dứt thánh hiền, bỏ mưu trí dân lợi gấp trăm; dứt nhân bỏ nghĩa, dân lại hiếu từ; dứt trí xảo bỏ lợi, không có trộm giặc.

Việc học rộng lớn thay, không sao hết được.

Mọi người hớn hở như hưởng bữa tiệc lớn, như mùa xuân lên đài; riêng ta điềm tĩnh, như đứa trẻ chưa biết cười, rũ rượi mà đi như không có nhà để về. Mọi người có thừa, riêng ta như thiếu thốn, lòng ta ngu muội, đần độn thay. Mọi người đều có chỗ để dùng, riêng ta ngoan cố mà bỉ lậu.

Vạn vật tuần hoàn, âm cực dương sinh, lúc sinh lúc tử, trăng tròn trăng khuyết. Vạn vật biến đổi rồi trở lại cái bản thể của nó. Đó là do đạo.

Thánh nhân không tranh với ai nên không ai tranh với mình được.

Ít nói thì hợp với đạo. Cho nên gió lốc không thể thổi suốt buổi sáng, mưa rào không suốt ngày. Ai làm nên những cái ấy? Chính là do trời đất. Trời đất còn không thể lâu được, huống hồ là con người ?

Người giữ đạo không dùng binh khí. Bất đắc dĩ mới phải dùng đến nó, mà dùng đến thì điềm đạm là hơn cả. Thắng cũng không cho là hay, nếu cho là hay tức là thích giết người. Kẻ nào thích giết người thì không trị được thiên hạ.



Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2013

Những bông hoa ngày 8/3



Hôm nay là ngày lễ của em đấy
Nhưng em chẳng chờ để được tặng hoa đâu
Bởi em định sẽ đứng ở cổng trường từ sớm mai
Bán hoa cho những chàng trai
Để tặng người yêu lễ Tháng 3 Mùng 8
Đơn giản vì em cần tiền lắm
Dù chỉ là một chút thôi
Em muốn tự lo học phí, tiền ăn
Đỡ cho mẹ cha phần nào vất vả
Nơi cánh đồng không quản một nắng hai sương
Có thể em cũng muốn một chút phấn son
Là con gái em có quyền được đẹp chứ
Biết đâu đã có một chàng trai nào đó
Rụt rè chưa dám nói vẫn trộm nhớ yêu thầm?
Đợi hôm nay Mùng 8 tháng 3 chàng trai ấy sẽ tỏ tình
Bó hồng trong tay chàng sẽ đem trao tặng
Đời mang cho ta nhiều bất ngờ lắm
Cả những điều mà em – và chẳng ai - có thể ngờ
Là hôm nay em sẽ nhận được nhiều – rất rất nhiều
Xung quanh em tràn ngập toàn hoa
Mà vô cùng đặc biệt bởi đó là
Những vòng hoa trắng!
Có những bông hoa tươi đẫm sương mai mới hái
Quyện với bao nước mắt khóc thương
Đời người sao quá mong manh
Sớm còn tối mất sao đang hỡi Trời?

Báo chí đưa tin có 2 nữ sinh một trường đại học ở Hải Phòng đi mua hoa để bán vào dịp ngày Phụ Nữ 8/3. Trên đường mang hoa về, các em bị một xe tải đi sai đường cán chết.

Thứ Hai, 4 tháng 3, 2013

Con Rồng Thăng Long



Bao nhiêu nước đã trôi qua bên dưới?
Bao nhiêu mây đã bay lướt trên đầu?
Bao nhiêu người đã đi qua sớm tối?
Bao lửa bom ngút trời năm ấy?
Mà trăm năm vẫn đứng đấy
Rồng Thăng Long*

*Ở Hà Nội có một chiếc cầu cũ bằng sắt do người Pháp dựng lên đầu thế kỷ 20 và đặt cho nó một cái tên Pháp là Paul-Doumer – tên của viên toàn quyền Đông Dương lúc đó. Sau này, khi Việt Nam không còn là thuộc địa Pháp nữa, người Việt đổi tên cầu thành Long Biên. Trong chiến tranh Việt Nam, cầu đã từng bị Mỹ bắn phá bằng bom và tên lửa. Chiếc cầu có dáng dấp một con rồng khổng lồ, bay ngang sông Hồng, con sông lớn nhất ở miền Bắc Việt Nam, chảy qua Hà Nội. Có lẽ chiếc cầu này là một trong những biểu tượng đẹp nhất của Hà Nội.

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2013

Trò “ú tim” của Tạo Hóa


Có khi nào bạn mất một thứ gì đó và lục tìm khắp nơi trong nhà không? Rồi khi tìm mãi không thấy, bạn thôi không tìm nữa và đến một lúc nào đó cái bạn tìm lại tình cờ hiện ra. Người đi tìm ý nghĩa cuộc đời cũng vậy. Tìm mãi mà chẳng thấy, người ta thôi không cố theo đuổi cuộc tìm kiếm ấy nữa và trở lại cuộc sống thường nhật. Khi sống chăm chú, sống bao dung, người ta bỗng thấy ý nghĩa cuộc đời hiện ra ở khắp nơi. Phải chăng đó là cái trò “ú tim” của Tạo Hóa? Có lẽ chẳng bao giờ con người có thể biết được ai đã tạo ra vũ trụ với tỷ tỷ các vì sao, Trái Đất với sông núi, biển cả, cỏ cây và vạn vật, con người với hàng tỷ tế bào và tạo ra như thế để làm gì. Những chỉ cần chăm chú một chút, ta có thể thấy “Thượng Đế” hiện ra ở khắp nơi quanh ta và ngay trong ta với thiên hình vạn trạng. Ý nghĩa cuộc đời là thấy được, cảm nhận được và biết quý trọng cái mầu nhiệm, linh thiêng, thần diệu và đẹp đẽ trong muôn vàn biểu hiện hàng ngày của cuộc sống và thiên nhiên.