Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

Titanic 2026 ?

Mỹ quả thực là quá mạnh. Không có gì phải bàn cãi. Với sức mạnh khổng lồ ấy, Mỹ tin rằng không ai có thể ngăn cản được ý muốn của mình. Venezuela là một nước không nhỏ và không yếu. Thế mà "chỉ trong một đêm" , bằng một chiến dịch "chớp nhoáng", đặc nhiệm Mỹ đã xộc thẳng vào phủ tổng thống, bắt vị tổng thống đương nhiệm đưa về Mỹ để xử tội "buôn lậu ma túy". Thế là từ nay, nguồn tài nguyên dầu mỏ khổng lồ của Venezuela sẽ được Mỹ "quản lý". "Kỳ tích" đó có vẻ như đã làm Mỹ càng thêm tự tin khi quyết định "nhổ thêm một cái gai" - cũng là một nguồn tài nguyên dầu mỏ khổng lồ nữa. Đó là Iran. Ngay sau đòn đánh phủ đầu bằng không quân, liên quân Mỹ - Israel đã tiêu diệt được vị lãnh tụ tối cao cùng một loạt quan chức cao cấp của Iran. Tổng thống Mỹ lập tức "hoan hỉ" tuyên bố "chiến thắng" và yêu cầu Iran đầu hàng ngay, nếu không sẽ bị hủy diệt hoàn toàn. Nhưng Iran dù không phải là siêu cường nhưng cũng không phải là "con mồi dễ nuốt" như Venezuela. Iran có diện tích rộng lớn - gấp 5 lần Việt Nam - với địa hình núi non hiểm trở và sa mạc rộng lớn. 90 triệu người Iran sau khi thấy lãnh tụ của mình đã "tử vì đạo" thì lại càng đoàn kết hơn chống lại cuộc tấn công của những kẻ "ngoại đạo" tàn bạo. Mà lại không phải bằng "vũ khí thô sơ". Iran có cả một kho tên lửa các loại đã được sản xuất và tích trữ nhiều năm trong các hầm ngầm sâu dưới những dãy núi đá. Thế giới đã thấy hệ thống phòng không "không thể xuyên thủng" của Israel đã bị tên lửa Iran xuyên qua như thế nào. Dù Israel cố gắng che dấu, những hình ảnh ít ỏi lọt ra cho thấy cảnh đổ nát ở các thành phố của Israel. Tên lửa và drones của Iran là những vũ khí quan trọng. Thế nhưng "át chủ bài" của Iran lại là một thứ khác. Đó là vị trí địa lý "cực độc" của nước này. Hãy hình dung vịnh Ba-tư giống như là một cái "ngõ cụt". Tất cả các nước Ả rập vùng Vịnh cùng các căn cứ quân sự của Mỹ đóng ở nước họ đều nằm trong cái ngõ đó, trong tầm tên lửa và drones của Iran. Đầu ngõ là một chỗ hẹp "cổ chai" - đó là eo biển Hormuz. Tất cả dầu mỏ khí đốt - chiếm 20% lượng xuất khẩu của cả thế giới -từ các nước Ả rập kia muốn xuất khẩu đều phải đi qua cái "cổ chai" đó. Và đây là điều "chết người " : chính Iran là nước hầu như nắm quyền kiểm soát cái eo biển đó. Trên thực tế, Iran đang làm điều đó. Chỉ có những tàu được Iran cho phép mới có thể đi qua. Còn lại thì không chủ tàu nào dám cho tàu đi qua. Nguy hiểm là quá lớn do có thể bị trúng mìn, bị drones hay tên lửa tấn công. Nếu có chủ tàu nào dám liều lĩnh thì vẫn không đi được do phí bảo hiểm quá lớn. Ngay đến tàu chiến Mỹ có vũ khí mạnh như thế cũng không dám đi qua. Trong khi đó giá dầu thế giới vẫn tiếp tục tăng và làm cho giá cả của tất cả các thứ ở bất kỳ đâu đều tăng theo.  Mỹ có thể làm được gì? Sẽ tiếp tục bắn phá Iran bằng không quân? Nhưng Iran quá rộng và có vẻ như đã giấu kỹ vũ khí sâu dưới lòng đất và núi đá nên không quân Mỹ và Israel sẽ dần hết tác dụng? Đưa bộ binh vào tham chiến? Mỹ đang triển khai việc này bằng cách đưa vài ngàn lính thủy đánh bộ tới. Cứ cho là số quân này được huấn luyện và trang bị tốt thì vài ngàn quân chỉ là "muối bỏ bể" so với diện tích mênh mông của Iran? Vậy Mỹ sẽ tăng thêm quân? Điều này nghe có "quen quen" không? Có phải chuyện này đã từng xảy ra ở Việt Nam không? Từ vài ngàn "cố vấn" ban đầu cho đến nửa triệu quân vào những năm 68-69 ? Nhiều quân thì sẽ thương vong nhiều? Sẽ nhiều gia đình Mỹ nhận được "giấy báo tử" ? Họ sẽ vẫn cứ ngồi yên đó mà chịu đựng không? Hay là hàng triệu người sẽ kéo về Washington để "hỏi tội" những kẻ gây ra chiến tranh? Cho nên khi tổng thống Mỹ kêu gọi các nước đồng minh trong NATO gửi tàu chiến tới để cùng "giải quyết" vấn đề Hormuz, câu trả lời nhận được là: Đây không phải là cuộc chiến của chúng tôi. Có vị quan chức Châu Âu còn nói hơi hài hước là họ sẽ không mua vé để lên một con tàu Titanic đang bắt đầu chìm!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét